ột truyện tình cảm trong veo từ phía nào đó
12h đêm em cặm cụi nhắn tin cho
anh:
- Dậy đi anh ơi! Dậy hát cho em
nghe! Em nhớ anh lắm…Huhu…
Anh không rep, em trằn trọc rồi
cau có bấm số gọi anh. Số điện
thoại anh em chẳng thèm lưu
trong máy, vì đơn giản là em đã
lưu vào tận trong tim. Nhạc chờ
văng vẳng bên tai, đủ các thể loại,
anh là thằng hâm nhất em từng
biết. Bốn bài nhạc chờ chẳng bài
nào liên quan đến nhau, và nếu ai
đó nghĩ rằng nghe nhạc chờ mà
đoán được tính cách của chủ
nhân số điện thoại thì gặp anh chỉ
có nước đập đầu vào tường hoặc
là bẻ răng tự tử. Ai đời cuộc thứ
nhất đang phiêu với flow chắc
nịch "Lighter – Eminem" thì cuộc
thứ hai trầm hẳn xuống với nhạc
không lời "Kiss The Rain –
Yiruma". Cuộc thứ ba vừa nghe đã
giật mình thon thót bởi cái bài
nhạc tiền chiến từ thời bà ngoại
đẻ ra mẹ, đến cuộc thứ tư suýt sùi
bọt mép vì đoạn cải lương réo rắt
chất lừ chất nổ. Em lăn lộn trên
giường, đá chăn đạp gối. Ghét cái
thói quen tắt chuông, tắt cả rung
rồi đáp điện thoại xuống cuối
giường (nghe người ta bảo để
điện thoại gần đầu thì hại não)
của anh. Vật vã mãi rồi cũng chìm
được vào giấc ngủ lúc đã gần
rạng sáng, em vùi đầu vào chăn,
cuộn tròn như con mèo nhỏ. Sáng
ra bảnh mắt, anh gọi lại cho em, lè
nhè:
- Đêm qua gọi anh gì đấy?
- Ưm…không…! - Em ngái ngủ
hậm hực trả lời.
- Không cái gì, thế dậy đê!
- Điên à? Hôm nay thứ mấy?
- Chủ nhật em ạ.
- Thế mấy giờ mà dậy?
- 6h rồi, bình minh lên có con
chim non hòa tiếng hót véo von
rồi. Dậy!
- Im ngay cho bà ngủ!!!
Em gắt um lên, tắt máy, tắt hẳn
nguồn, ném điện thoại sang một
bên rồi lại lăn ra ngủ tiếp. Hầu
như hôm nào cũng vậy, hôm nào
cũng có trò "chơi khăm" nhau.
Nhưng mà em yêu anh nhiều lắm.
Em với anh là một "cặp đôi hoàn
cảnh"… Anh học năm thứ nhất, xa
nhà, đủ thứ cám dỗ vây quanh. Em
lớp 12, cũng đang trong giai đoạn
sáng ăn thấy thơ, nằm ngủ mơ
thấy sách. Được cái trớ trêu là
trong khi em ngập ngụa với bài
vở và thi thố mà vẫn cố gắng
quan tâm anh mọi cách, còn anh
lúc nào cũng rảnh rỗi nhởn nhơ
mà đôi khi lại thờ ơ lạnh lẽo. Bạn
bè thấy tội nghiệp em, nhiều lúc
hao mòn vì những nghĩ suy, héo
hắt trong từng cử chỉ, ai cũng
khuyên em nên dừng lại trước khi
tự tủi ập đến phá hoại bản thân
và khiến em tê liệt tinh thần. Em
lại thuộc tuýp người cam chịu, thế
nào cũng vẫn bênh anh. Em bảo
anh còn trẻ con, nhận thức còn
non hơn bọn chưa vị thành niên
nhiều lắm. Cũng có thể đấy là bản
chất, nó ăn sâu vào con người rồi
đâu phải dễ mà ngay lập tức thay
đổi được đâu. Bạn em gân cổ lên
cãi:
- Tao thấy nó ngơ ngơ chứ không
phải ngây thơ.
- Không được gọi người yêu tao là
"nó".
- Rồi. Nó nhất.
- Không được gọi người yêu tao là
"nó"! – em gằn giọng.
- Mày điên à? Yên nghe tao nói.
- Ừ tao vẫn nghe, nhưng không
được gọi người yêu tao là "nó".
- Tao lạy mày – thằng bạn em bắt
đầu nổi cáu.
- Miễn lễ, bình thân đi.
- Thôi tao nói thế này cho nhanh.
Nó cũng có thể như mày vẫn mặc
định: quá vô tư trong sáng hiền
lành thánh thiện như bóng điện,
công tơ gì gì ấy. Nhưng cá nhân
tao thấy nó đơn thuần giống một
quyển vở mới tinh vậy. Nếu mày
có kiên nhẫn viết được hết quyển,
đến cuối trang, phang cả bìa thì
hãy tiếp tục, còn nếu không chắc
chắn…thì đừng vấy bẩn. Tốn mực,
tốn công…
- Tao sẽ cố… Nhưng không được
gọi người yêu tao là "nó" – em dịu
dàng hạ giọng.
Thằng bạn trố mắt nhìn em kinh
ngạc như thể em là sinh vật ngoài
hành tinh vừa hiện hình trước
mặt. Nó lắc đầu, buông một câu
bất lực:
- Bệnh viện trả về!
Em thì lại không nghĩ là em điên.
Mà chưa chắc. Cũng có thể em
điên thật. Chỉ có con điên mới kìm
nén nỗi bực tức từ người này và
đá bay sang người khác. Cũng
may, sau quá nhiều lần bị phê
bình góp ý từ lũ bạn thì em đã
thôi không còn giận cá chém thớt,
thôi cái cảnh đánh chó đập mèo,
thay vào đó là ôm đồm tất cả
những uất ức về anh, đào hố
chôn sâu lấp chặt rồi gặm nhấm
một mình. Đúng là, những đứa
điên thì chẳng bao giờ chịu nhận
mình điên, hay những thằng say
luôn tự cho là mình vẫn tỉnh. Em
cũng vậy. Mọi người bảo em mù
quáng quá, em gạt phăng tất cả.
Em đã tự xây dựng trong tiềm
thức của mình về anh: là một
tượng đài bất tử của sự hồn
nhiên. Anh có thể bỏ mặc em ngồi
đợi tin nhắn hàng giờ vì bận xem
bóng đá, hủy cuộc hẹn cuối tuần
vì dở trận DotA trong khi cả tháng
anh mới về nhà một lần. Cũng có
thể anh nghĩ mọi cơn giận của em
đều có thể xóa bỏ bằng một lời
xin lỗi, bởi em vị tha hay anh đã
nhận ra là do em cần anh quá? Đó
là em thiệt thòi mất rồi, nhưng
không hề gì, em chỉ cần tự nhủ
rằng tại anh "trong veo" thôi. Em
chống cằm mơ mộng nói với
thằng bạn thân:
- Tao thích yêu một người luôn
vui vẻ, biết làm tao cười khi tao
khóc chứ không phải khóc cùng
tao hay lúc nào cũng trầm ngâm,
sầu não.
Nó lườm em, nhếch mép:
- Thế thì tao nghĩ là mày yêu tao
sẽ hợp hơn. Toàn là nó làm mày
khóc rồi tao là thằng theo sau
mày dỗ…
- Không được gọi người yêu tao là
"nó".
- Thôi cái bài ca ấy ngay! – Nó rút
dép dọa em.
- Ừ thì thôi - Em giơ tay lên đỡ.
- Thế mày yêu nó vì cái gì?.
- Không được gọi người yêu tao là
"nó"!!! – Em nhăn mặt.
- Nói!
- Ừ thì… - Em ngập ngừng - Vì…
trong veo…
Thằng bạn thân lại thất bại trong
việc đả thông tư tưởng cho em,
nó bảo nói chuyện với đứa cứng
đầu như em chỉ tổ hại não… Thế
rồi, đôi lúc em cũng thử ngồi nghĩ
lại, và bỏ mọi thứ lên bàn cân. Quả
thật so với thằng bạn thân, anh
còn xa vời em nhiều lắm. Yêu anh,
nghĩa là chấp nhận việc không có
ai đưa đón đi học như mấy con bé
cùng lớp, chấp nhận việc tự chăm
sóc bản thân như một lẽ thường
tình… nghĩa là buồn tự làm mình
vui, ốm tự đi mà uống thuốc, lạnh
tự biết mặc thêm áo ấm, lúc cô
đơn tự mang ảnh anh ra mà
ngắm. Thằng bạn em lại mở "máy
phát":
- Mày thấy chưa? Yêu nó mày chịu
biết bao nhiêu thiệt thòi. Người
yêu có như không ấy.
- Không được gọi người yêu tao là
"nó"! – Em quát lên.
- Tao giết mày giờ!
Nó đuổi em chạy quanh lớp. Khổ
thân cái thằng…cũng vì nó thấy
em tiều tụy, nó xót thôi. Lắm lúc
em cứ nghĩ, hay là yêu quách
thằng bạn thân cho rồi, đỡ phải
trằn trọc đắn đo… Thế nhưng mà,
càng cố rời xa anh, em lại càng
nhận ra, đúng là KHÔNG ANH THÌ
KHÔNG AI KHÁC…
Cũng như cái ngày đầu tiên khi
em nhận lời yêu anh, bằng một
kiểu tỏ tình quái dị nhất, ban đầu
em còn ngỡ anh chỉ đùa thôi…
Anh ngồi đối diện với em trong
quán Café, thỉnh thoảng cứ nhìn
em cười tủm tỉm. Em mắc bệnh sợ
số ít. Bình thường người ta đi đâu
cũng thích có đôi, còn em chỉ
thích đi có…đội. Cho nên việc anh
hẹn hò đi uống nước kiểu "một
chọi một" thế này khiến em vô
cùng lúng túng. Mặc anh thao
thao bất tuyệt đủ thứ, em ngồi
chọc ngoáy cốc cacao đến tan hết
cả đá, hỏi gì em trả lời đó… Hình
như em đang chờ đợi một điều…
khác cơ. Đột nhiên, anh lặng yên.
Em thấy là lạ, ngước lên nhìn anh
đầy thắc mắc. Anh nhìn thẳng mắt
em, nói nhỏ:
- Về ở với anh, nhé?
- Dạ?!?
Em suýt phun ngụm cacao trong
miệng ra. Tai em đỏ lừ, không
phải em ngại, mà em tưởng anh
đọc được suy nghĩ của em lúc ấy.
Anh nín thở nhìn em như chờ đợi.
Quả thực em đã tưởng anh chỉ
đùa, em bỗng trở nên lém lỉnh:
- Anh có nuôi được em không?
- Có. Anh ăn gì em ăn nấy, một gói
mì tôm bẻ làm đôi.
- Nghe được đấy – Em khúc khích.
- Không phải nói gì chứ, nuôi em
bằng mì tôm, anh nuôi được cả
đời. Thế về ở với anh, nhé nhé?
Em bối rối, mặt nóng ran, nói như
vô thức:
- Tốt rồi, kết thúc có hậu rồi…
Anh nhìn điệu bộ khổ sở của em,
phì cười:
- Thế có về không? Biết được mua
mấy thùng mì ăn dần hết tháng?
Em bỗng gật đầu lia lịa như sợ
anh đổi ý, sợ chỉ là giấc mơ và nếu
không nhanh thì anh sẽ biến mất.
- Em có!
Nghĩ lại đến giờ vẫn thấy xấu hổ.
Em chẳng dám kể tiếp đoạn sau
nữa, nhưng hình như kể từ giây
phút ấy, em và anh đã ngầm thừa
nhận chúng là một đôi thì phải,
em thấy bàn tay anh ấm áp…
Anh hứa bên anh sẽ là những
ngày dài bất tận. Nhưng hình như
theo thời gian, tình yêu của anh
dường như chẳng còn mặn mà
nữa, bằng chứng là những lần cãi
vã, em khóc òa, người giành thời
gian làm em vui và cho em dựa
vào mà khóc là thằng bạn thân,
chứ không phải anh. Những lúc
yếu lòng như thế, em dễ sa ngã
vào vòng tay kẻ khác lắm, thế mà
không hiểu sao anh chỉ cần tỏ ra
ăn năn một chút là mọi muộn
phiền trong em tan biến hết. Nói
chung là từ lúc yêu anh, em "mất
chất" đi nhiều.
Sinh nhật em trước ngày
Valentine đúng một tuần. Em
không nhắc chắc anh cũng chẳng
nhớ. Đôi khi em thấy tủi thân
khủng khiếp bởi sự vô tâm của
anh. Lại còn yêu xa, anh nói sinh
nhật em anh không về được.
Đành vậy, em cũng quen rồi. Sẽ lại
là bạn bè bên em thôi. Em vẫn tự
an ủi mình rằng đó là do hoàn
cảnh, việc học hành của anh thì
không trách được. Em vẫn cố cười
thật tươi, trang điểm đẹp để
thằng bạn thân bớt càu nhàu rồi
lại nói xấu anh.
Vẫn sẽ xúng xính áo quần đi ăn
với lũ bạn, vẫn vui vẻ cho đến lúc
cả bọn kéo nhau vào tiệm bánh
kem… Lại là thằng bạn thân mắt
tinh như cú, suýt rú lên vì phát
hiện kinh hoàng của nó:
- An! Quay ra đây tao bảo.
- Trình bày luôn đi! – Em còn đang
hoa mắt vì tìm chỗ ngồi cho từng
ấy người đi cùng, thấy bực mình
vì sự phiền phức của thằng bạn.
Nó lôi em xềnh xệch ra phía quầy
bánh kem tươi, chỉ trỏ:
- Nhìn đi, có phải anh Duy không?
- Duy nào? – Em gần như bốc hỏa
khi nó cứ không ngừng lảm
nhảm.
- Còn Duy nào nữa? Mày có mấy
thằng người yêu tên Duy hả con
ngộ này?
Em thảng thốt:
- Duy có về được đâu?
- Thế kia là anh em cùng cha khác
bố với nó à?
Em bàng hoàng, tiến lại gần vài
bước nữa, nheo mắt cố nhìn cho
thật chính xác, phải rồi, cái dáng
kia thì lẫn đi đâu được chứ, cái
mũ NS em tặng anh trước ngày
anh lên trường đào đâu ra cái thứ
hai? Em vẫn ngoan cố, không dám
tin vào điều mình đang thấy. Biện
minh yếu ớt:
- Trên đời này thiếu gì người
giống nhau…
- Mày gọi điện thử xem – Thằng
bạn em nhất định không chịu
buông tha.
Em run run móc điện thoại, đột
nhiên trong em rối bời, tần ngần
mãi không nhớ nổi số của anh.
Chợt nhớ ra hôm nọ hứng lên, lưu
tên anh vào danh bạ: "Trong Veo,
em yêu anh". Em thấy tim mình
như ngừng đập khi đến hồi
chuông thứ tư, anh nghe máy,
đứng ngay phía trước em vài
bước, anh nghe máy!!!
- Em à?
- Vâng – Em lấy hết bình tĩnh, nhẹ
nhàng – Anh đang làm gì thế?
- À…anh…Đang ngồi chơi game
linh tinh và nhớ em thôi. Còn em?
Nước mắt em nóng hổi, mặn chát
trên môi. Em chua xót:
- Em đang ở Paris Bakery anh ạ, và
đang đứng sau con bé tóc vàng đi
cùng anh ấy…
Anh quay ngoắt lại, nhận ra em,
kinh ngạc. Em vẫn giữ điện thoại
trên tay, đôi mắt nhìn anh vô hồn,
vô cảm. Thằng bạn thân kéo em
ra khỏi quán, tống ngay vào cái
Taxi vừa trả khách trước cửa, bắt
em về nhà. Em thấy anh chạy theo,
thấy anh gọi tên em, nhưng
không kịp…
Nó mắng em xa xả:
- Bây giờ thì sáng mắt ra chưa?
Tao nói từ đầu mà có nghe đâu.
Nhẹ dạ cho lắm vào, lúc nào cũng
bênh chằm chặp. Đến ngày sinh
nhật mày nó còn nói dối không về
được để mà đi hẹn hò với con
khác. Đùa chứ tao chưa thấy ở nó
có cái điểm nào đáng để yêu cả.
Hay mày ăn phải bả gì rồi?
Em vừa khóc, vừa ngậm ngùi:
- Tao biết rồi, nhưng không được
gọi Duy là "nó"…
Thằng bạn em suýt đập đầu vào
cửa kính tự tử, công nhận, đến
Thánh cũng phải chào thua sự
ương ngạnh của em.
Em không khóc nữa, bỗng nhiên
em chỉ thấy…coi thường. Sau tất
cả những gì em vì anh, thì cái giá
mà em phải trả cho sự ngu muội
là việc anh thay lòng đổi dạ. Cảm
tưởng như khi yêu anh, em có thể
vị tha tất cả, nhưng sự phản bội,
thì đó lại là điều xúc phạm nặng
nề đối với lòng tự trọng của em.
Thằng bạn ngày nào cũng lặng lẽ
bên em, nó sợ em sẽ nghĩ quẩn
mà làm liều… Bọn dở hơi chết vì
tình bây giờ nhan nhản, đến em
còn chẳng tin mình sẽ có nghị lực
vượt qua chính mình, nữa là nó.
Nó bắt em tắt máy, đề phòng anh
giở trò năn nỉ kẻo biết đâu em lại
mềm lòng. Điện thoại em mấy
hôm nay lạnh ngắt. Em suy nghĩ
nhiều đến mức phát ốm, lại là
thằng bạn em chạy ngược chạy
xuôi lo thuốc men cơm cháo, đôi
khi nó hát cho em nghe, làm em
nhớ giọng anh vô bờ bến. Một
tuần của em trôi qua như tra tấn
khi thiếu vắng hình ảnh của anh.
Em sốt li bì, đến hôm nay mới tỉnh
hẳn. Quyển lịch trên bàn như trêu
ngươi em với cái chữ 14/02 to
đùng em khoanh tròn bằng bút
dạ đỏ, chi chít trái tim. Em thở dài,
với tay úp quyển lịch xuống cho
khuất mắt. Người như em, thì đến
giờ này "Valinhtinh" cũng chỉ là
ngày thương binh liệt sĩ! Thằng
bạn dặn em ăn uống đúng giờ,
nếu tối buồn thì gọi nó qua đưa
đi chơi, không thì ở nhà mà nghỉ
ngơi cho khỏe. Em giật mình nhớ
đến điện thoại. Nó thiếu hơi em
đã ít nhất bảy ngày rồi. Cái biểu
tượng Nokia lúc bật máy làm em
bồi hồi đến lạ… Bản tin MCA hiện
ra liên tiếp, em đếm đúng bảy
mươi mốt cuộc gọi nhỡ từ anh
theo từng ngày, một cuộc từ con
lớp trưởng, hai cuộc của thằng
lớp học thêm Toán và mấy tin
nhắn tổng đài, tự nhiên hụt
hẫng…
Đáng lẽ ra…anh nên giải thích…
Mà cũng chẳng quan trọng, giờ
còn là gì của nhau nữa đâu?
Tối đến, ăn cơm xong em lại lao
vào bàn học. Cả tuần nay bỏ bê
sách vở, giờ sờ đến đầu cứ ong
ong như đọc chữ Ả-rập. Đang
ngáp ngắn ngáp dài thì tiếng
chuông cổng vang lên giòn giã,
em hét vọng xuống nhà:
- Mẹ ơi! Thằng Tú sang chơi đấy.
Để con mở cổng cho.
Chỉ có nó là thằng chu đáo nhất,
thế nào cũng nghĩ ra trò gì quái
quái kiểu như nó sẽ đưa cho em
hộp quà rồi toe toét "ngạc nhiên
chưa", hoặc "An ơi yêu Tú nhé" để
rồi khi An gật đầu "Yêu luôn" thì
Tú sẽ bò lăn ra cười "Đùa đấy
đừng tin"… chẳng hạn. Em hí
hửng, mừng thầm, tưởng tượng
đủ các kiểu.
- Tao đến đây!!!
Vừa nói vừa chạy ra sân, trời rét
căm căm, thằng bé đứng ngoài
lâu thế nào cũng nổi cáu. Cánh
cổng mở ra, chợt em khựng lại,
nụ cười chết cứng trên môi.
Không phải Tú! Mà là…chị…
Cô gái tóc vàng đi cùng anh buổi
tối hôm sinh nhật em trong tiệm
bánh. Chị nghiêng nghiêng mái
tóc:
- Em là An phải không?
Em thận trọng, rụt dè:
- Vâng.
- Chị là chị họ Duy, người hôm nọ
em đã gặp đó…
- Ơ… - Em sửng sốt.
- Thực ra hôm ấy Duy muốn gây
sự bất ngờ, nó trốn học rủ chị về
bí mật tổ chức sinh nhật cho em…
Ai ngờ - Chị cười cười – Trời
không thương nó…
- Em…
Chị quay lại đằng sau, gọi to:
- Thằng Duy đâu, ra đây ngay.
Anh lững thững bước ra từ màn
đêm…Đốt cháy những nghẹn
ngào trong em mòn mỏi. Chị đẩy
anh về phía em:
- Cố lên thằng em, chúc hai đứa
Valentine ấm áp. Chị đợi ngoài kia
nhé.
Anh ngập ngừng tiến lại gần, đặt
vào tay em hộp bánh kem to vật
vã.
- Chúc mừng em nhân ngày…sinh
nhật muộn…
Mắt em lại đỏ hoe, môi đã nở nụ
cười nhưng trong lòng vẫn còn
bộn bề suy nghĩ
- Tại sao hôm ấy anh không giải
thích?
- Anh sợ em bảo giải thích là ngụy
biện…
Anh tiếp tục:
- Những ngày qua, anh đã nhiều
lần khiến em buồn, không quan
tâm em, không để ý tới cảm xúc
của em, anh đã trẻ con, ích kỉ… tội
anh to lắm, đáng bị tử hình.
Nhưng anh hứa là sẽ không bao
gờ có lần sau đâu, em cho anh
hưởng sự khoan hồng chứ? – Mắt
anh long lanh - À còn đây là…
Anh thò tay vào túi, lấy ra một quả
táo Mỹ đỏ thắm, thơm ngào ngạt.
- Tặng em nhé, nhưng chỉ để
ngắm thôi, ăn vào là thành…Bạch
Tuyết đấy.
- Gì đây? – Em nhíu mày.
- Trái tim anh… – Anh láu cá –
Đem nhờ em cất hộ, em bây giờ
cũng chính là tim anh, không có
em thì anh chẳng thể sống được
nữa.
Bật cười trong nước mắt. Anh cứ
như thế này thì ghét làm sao nổi
hả anh? Em hờn giận:
- Thế mà lắm lúc cứ khiến tim
đau…
Anh thì thầm, khuôn mặt rạng
ngời hạnh phúc:
- Tim đau thì người chết…
Em cầm quả táo trong tay, nâng
niu như thể đó là trái tim anh thật
vậy.
- Em à…
- Sao anh?
Anh kéo em vào lòng, nói nhỏ:
- Will you be my Valentine?